Thành phố thông minh - Xu hướng của tương lai

Tại châu Âu, việc xây dựng các thành phố thông minh được xác định là cơ sở tạo lợi thế cạnh tranh trong tương lai và là tiền đề tạo lập cuộc sống tốt đẹp hơn cho người dận.

Khu vực này đặt mục tiêu đến cuối năm 2019 sẽ có được 300 thành phố thông minhtrên cả châu Âu và đến năm 2040 sẽ trở thành nơi dẫn đầu thế giới trong việc thực hiện áp dụng mô hình các thành phố thông minh. Một trong những nước nhập cuộc sớm nhất trong vài năm qua là Vương quốc Anh.

Greenwich, quận phía Nam London, hiện đang là ví dụ phát triển năng động nhất của Thủ đô nước Anh. Chiến lược xây dựng Greenwich trở thành thành phố thông minh được đưa ra chỉ mới 3 năm trước.

Sự chuyển đổi được thực hiện với 4 mũi tập trung thay đổi các lĩnh vực gồm môi trường không gian sống của người dân; cơ sở hạ tầng; dịch vụ công và hệ thống kinh tế và việc làm.

Theo ông Allan Mayo, chiến lược gia đã theo đuổi đề án xây dựng thành phố thông minh Greenwich những năm qua, để thấy được những hình dung đầu tiên về một thành phố thông minh có thể chỉ mất 5-10 năm nhưng đây là một con đường dài và vận động không ngừng.

Theo các báo cáo dự đoán về tác động kinh tế của mô hình thành phố thông minh, đến năm 2020, đây sẽ là một thị trường tăng trưởng nhanh với tổng giá trị toàn cầu ước tính 1.500 tỷ USD. Trong tổng giá trị thị trường đó, khoảng 38% dự tính sẽ được tạo ra từ mô hình giáo dục thông minh và công nghệ năng lượng thông minh.

Vương quốc Anh đặt chiến lược xây dựng các thành phố thông minh và mục tiêu hướng đến là nước đi đầu trên thế giới về xây dựng thành phố thông minh chỉ mới 5 năm trước. Bước đường này đang có sự vào cuộc mạnh mẽ từ chính phủ Anh đến các thành phố, doanh nghiệp, các trường đại học vào cuộc từ thực thi thực tế đến tiếp tục các dự án nghiên cứu nối tiếp. Đây là một con đường dài nhưng là đường hướng tới tương lai trong chiến lược phát triển của mọi quốc gia.

Thực tế, dù khái niệm thành phố thông minh đã xuất hiện từ vài năm nay trên thế giới nhưng điểm chung đều là các mô hình đơn lẻ của từng khu vực, chưa có sự kết nối tổng thể hướng đến tầm nhìn chung cho cả quốc gia.

Mỗi quốc gia như Việt Nam lại có một tiền đề khác, đòi hỏi cách thức tiếp cận khác.